Ngày 30 tháng 3 năm 2021, Sở Tư pháp tỉnh Thừa Thiên Huế đã cấp Giấy đăng ký hoạt động số 08/TP-ĐKHĐ cho Văn phòng công chứng Phan Đình Việt.
Ngày 29 tháng 3 năm 2021, Sở Tư pháp thực hiện cấp lại lần 2 Giấy đăng ký hoạt động số 07/TP-ĐKHĐ-CC cho Văn phòng công chứng Phạm Trung Thành (lý do: Văn phòng công chứng Phạm Trung Thành thay đổi trụ sở từ địa bàn huyện Phú Vang sang địa bàn thành phố Huế)
Tại một làng quê ven biển, dân làng ở đây đều sống nhờ biển. Cuộc sống và con người luôn chân chất mà thấm đẫm tình cảm. Biển đã cho nguồn sống, những người con của biển luôn cầu mong “trời yên biển lặng”, có cuộc sống ấm no, sum vầy và biển cũng đã lấy đi nước mắt của bao người.
Sáng nào cũng vậy, vào khoảng 4 giờ 30 phút sáng là hai vợ chồng ông Ngọc và bà Hà dạy để đi bộ thể dục. Như thường lệ hai ông bà đi một vòng quanh công viên cách nhà ông bà hơn một cây số. Sáng hôm nay, ông bà thấy lạ vì cứ nghe văng vẳng bên tai có tiếng trẻ con khóc. Hai vợ chồng ông Ngọc tự hỏi sao mới sáng sớm ai lại bồng con ra ngoài mà lại có tiếng khóc vậy nhỉ! Hai ông bà vừa đi bộ vừa nhìn xem thế nào, đi ngang bụi cây hai ông bà nghe tiếng khóc phát ra từ bụi rậm đó. Ông bà chạy lại xem thì phát hiện có cháu bé khoảng 3 tháng tuổi quấn trong cái khăn lông bị bỏ nằm tại đây. Bà Hà bồng cháu bé lên tay, quan sát cháu bé có bị gì không và nhanh chóng đưa cháu về nhà để ủ ấm. Sau đó, ông bà báo với cơ quan chính quyền địa phương về trường hợp phát hiện ra đứa trẻ bị bỏ rơi, nhờ cơ quan chính quyền địa phương giúp đỡ.
Anh Sinh và anh Phú là anh em con dì. Do mẹ anh Sinh ốm nặng, không ai chăm sóc, với lại mẹ anh Sinh chỉ có một mình anh là con trai nên, anh phải bỏ việc ở miền Nam về quê để chăm sóc mẹ già.Trong thời gian này, anh Sinh đã chạy khắp nơi để tìm việc làm nhưng chưa có. Công việc thì chưa tìm được, mẹ già thì cần tiền để chữa bệnh nên anh Sinh buồn bã và chán nản. Thấy hoàn cảnh của anh như vậy nên anh Phú đã cho anh Sinh mượn chiếc xe máy để chạy xe ôm. Được hơn 1 năm, có người tên Khanh tìm gặp anh Sinh đòi lại xe và cho biết, đó là xe máy của mình đã cho anh Phú mượn trong thời gian đi xa. Đồng thời, đòi chia số tiền mà anh Sinh có được từ việc chạy xe ôm. Anh Sinh đồng ý trả lại xe máy, về số tiền có được từ việc chạy xe ôm, anh không còn vì chạy được ngày nào thì lo thuốc thang, ăn uống ngày đó. Anh Khanh không đồng ý và đã gây gỗ, hai bên xảy ra mâu thuẫn.
Anh Dũng và anh Nghĩa là hàng xóm liền kề, họ sống rất vui vẻvới nhau, cũng được gọi là “tối lửa tắt đèn có nhau”. Do đó, khi anh Dũng có ý định sơn lại ngôi nhà thì nghĩ ngay đến anh Nghĩa. Để khỏi mất lòng trước, được lòng sau, anh Dũng đã ký hợp đồng thuê anh Nghĩa sơn lại ngôi nhà 2 tầng trong thời hạn 30 ngày, nguyên vật liệu do anh Nghĩa chịu trách nhiệm. Tuy nhiên tiến độ thực hiện công việc của anh Nghĩa không bảo đảm, anh Dũng đã 02 lần nhắc nhở, thông báo nhưng vẫn chậm. Sau hơn 1 tháng nhưng ngôi nhà mới thực hiện được 1/3, anh Dũng thông báo cho anh Nghĩa biết sẽ chấm dứt hợp đồng. Anh Nghĩa không đồng ý và đề nghị anh Dũng cho thêm thời gian để thực hiện; nếu không thì anh Dũng phải bồi thường số nguyên vật liệu mà anh đã mua để sơn nhà. Hai bên lời qua tiếng lại dẫn đến mâu thuẫn. Để không mất tình nghĩa làng xóm bao lâu nay, anh Dũng đã nhờ Tổ hòa giải giúp đỡ.
Anh Trần Văn H và chị Lương Thị B yêu nhau từ thời sinh viên. Hai anh chị học chung trường Đại học, ai nhìn vào cũng nói anh chị là cặp trời sinh. Chị B duyên dáng, xinh đẹp, anh H là một người đàn ông với vẻ bề ngoài điển trai và sự chững chạc, đầy nam tính. Đến khi ra trường, anh H và chị B đều xin đi dạy trường cấp 2 gần nhà. Đi dạy được hơn 1 năm, hai anh chị kết hôn với nhau, tình yêu đã đơm hoa kết trái, cả hai đã về chung một nhà và mong ước một cuộc sống gia đình hạnh phúc.
Anh Trần Văn Q và chị Trần Thị S là hai anh em ruột, con của ông Trần Văn P và bà Nguyễn Thị B. Hai anh em từ nhỏ luôn quấn quýt và yêu thương nhau. Ông P và B luôn lấy làm hạnh phúc vì điều đó. Ông P và bà B tạo lập được ngôi nhà 2 tầng trên diện tích đất 300m2, đã được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền trên đất. Gia đình ông bà cũng khá giả, vì vậy ông bà luôn tạo mọi điều kiện thật tốt để cho con cái học hành. Cũng may, hai anh em biết thương yêu bố mẹ nên rất chăm chỉ học hành. Gia đình luôn ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc.
Em Căn Konia là con gái của anh Căn H và chị Phung A. Em Konia năm nay 17 tuổi, là bé gái có vẻ bên ngoài khá xinh xắn, em vừa ngoan ngoãn, lại chăm chỉ học hành, ước mơ của em muốn sau này làm giáo viên dạy chữ cho các em nhỏ tại ngôi làng nghèo miền núi này.
