Chị Ly vừa mới kết hôn cùng anh Thắng, do chỉ học đến hết cấp ba thì nghỉ học nên hiện chị không có công ăn việc làm ổn định. Kinh tế gia đình hoàn toàn phụ thuộc vào anh Thắng. Mẹ chồng chị Ly thấy vậy thì rất không thuận mắt, cho rằng chị đang ăn bám con trai mình nên thường xuyên gây khó dễ cho chị. Dù rất buồn nhưng vì không có bằng cấp nên chị không thể xin việc được, còn lao động chân tay thì chị không đủ sức.
Ông Ba và bà Cúc lập gia đình muộn nên vui mừng khi sinh được một cậu con trai là Minh. Sự ra đời của con trai làm ông bà hạnh phúc và cố gắng làm việc để con có cuộc sống tốt đẹp nhất. Tuy nhiên, mấy ngày nay, bà Cúc trằn trọc chẳng đêm nào được ngủ ngon. Trong nhà bà không khí buồn như có đám, chẳng ai buồn nói với ai câu nào. Tất cả bắt đầu kể từ khi vợ chồng ông Ba và bà Cúc phát hiện ra cháu Minh con trai duy nhất bị nghiện ma túy. Tính ra cháu Minh nghiện đã hơn nửa năm rồi mà hai vợ chồng bà không hay biết. Mãi đến khi nhà trường có thông báo gửi về đến tận nhà vì Minh bỏ học, ông bà mới hay. Rồi dạo này, nó cũng có vẻ gầy yếu, lúc nào cũng lén lút như làm việc gì mờ ám. Ông bà dò hỏi mãi, nó mới thú nhận mình đã nghiện vì đua đòi bạn bè hút xách. Ông bà giận con lắm. Nó vốn là đứa ngoan, chỉ do bạn bè dụ dỗ, ham vui mà nghiện ngập lúc nào không hay. Mấy hôm nay ông Ba đưa nó về quê nghỉ ngơi vài ngày, rồi xem thế nào? Cả hai vợ chồng vẫn đang cố gắng tìm cách để giải quyết việc của con.
Đang ngồi học bài thì thấy chú Việt từ ngoài cổng bước vào, Tin vui mừng nói to:“ Chú Việt lâu quá không đến nhà cháu chơi . Cháu chào chú.”
Tại tổ chức hành nghề công chứng X. Chị Hoàng Thị Thảo là nhân viên của tổ chức này, đang báo cáo với ông Lê Văn Minh là Trưởng tổ chức hành nghề công chứng X về việc mua bảo hiểm trách nhiệm nghề nghiệp của công chứng viên trong năm 2023.
Sự việc đau lòng xảy ra tại ngôi trường trung học cơ sở của vùng quê nghèo. Chị Bé có đứa con trai đang là học sinh lớp 6 của ngôi trường này, cháu Kiên là một người con ngoan, cũng là học sinh khá của trường. Cháu vốn là đứa bé chăm chỉ, ít nói, còn nhỏ những biết chăm sóc em, giúp đỡ bố mẹ công việc nhà, khi thì cho lợn ăn, cho gà ăn, khi thì tưới rau trong vườn, lúc thì trông em giúp mẹ. Đến bây giờ chị vẫn không hiểu được tại sao con mình lại đâm bạn, dẫn đến tử vong.
Anh Sung và chị Duyên kết hôn với nhau đã gần 7 năm, mãi vẫn không có con. Hai vợ chồng cũng chạy chữa nhiều nơi, mong sinh được đứa con dù trai hay là gái. Sau nhiều năm chữa trị, tốn kém rất nhiều tiền, anh chị vẫn không sinh được con, hai vợ chồng buồn lòng và lo lắng. Để có tiếng trẻ con cho vui cửa, vui nhà, tạo động lực cho hai vợ chồng trong cuộc sống, hai anh chị quyết định nhận nuôi con nuôi. Hai vợ chồng đã tìm đến cơ sở chăm sóc trẻ mồ côi và quyết định nhận nuôi bé gái được 02 tuổi, rất bụ bẩm và đáng yêu, hai anh chị đặt tên con là Ân. Anh Sung và chị Duyên rất mực thương yêu cháu bé, chăm lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ. Thấm thoát 10 năm trôi qua, bé Ân, càng lớn càng xinh xắn, chăm ngoan, học giỏi và luôn biết vâng lời bố mẹ.
Chị Hoa vợ anh Tuấn do dịch covid-19 nên phải nghỉ việc, để kiếm thêm thu nhập, chị sử dụng facebook để bán hàng online, tuy nhiên do số lượng truy cập ít nên chị không bán được nhiều. Để tăng số lượng người truy cập trang, chị Hoa đã thường xuyên đăng tải những bài viết có nội dung giật gân, hình ảnh, clip phản cảm để tạo tính tò mò cho người xem nhờ vậy số người theo dõi trang facebook của chị đã tăng lên rất nhiều và việc kinh doanh online của chị rất tốt. Tuy nhiên, anh Tuấn chồng chị thì cho rằng chị không nên đăng tin bài nhảm nhí, không tốt cho xã hội. Chị Hoa thì cho rằng trang facebook cá nhân của mình nên mình đăng gì là quyền cá nhân không ai có quyền ngăn cấm, ngoài ra nhờ đăng bài mà việc bán hàng thuận lợi, kiếm thêm thu nhập nuôi gia đình nên chị không nghe lời anh Tuấn, vì vậy hai vợ chồng thường xuyên tranh cãi, to tiếng với nhau. Để gia đình được yên ấm, vợ chồng không bất hòa, anh Tuấn đã nhờ chị Lan là hòa giải viên can thiệp. Nhận được đề nghị, chị Lan đã đến nhà chị Hoa và có buổi nói chuyện với cả gia đình.
Vừa chạy xe về đầu xóm, bác Lê Tổ trưởng tổ dân phố và cũng là hòa giải viên đã nghe thấy tiếng cãi nhau giữa chị Lan và chị Hà là hai người ở cùng xóm. Bác Lê lập tức đến can ngăn đồng thời mời hai người vào nhà uống nước để nói rõ câu chuyện. Hai chị cùng vào nhà và kể lại câu chuyện như sau:
Cứ đến tầm 4 giờ chiều, chiếc xe đẩy bán hàng rong của ông Lân lại được dựng sẵn trước cổng công viên để chuẩn bị cho một buổi bán hàng mới. Ông Lân nhanh nhẹn sắp xếp từng chiếc bàn, chiếc ghế theo trật tự để sẵn sàng đón khách, xong đâu vào đấy, ông lại bật đèn để chiếc bảng hiệu nhỏ trên chiếc xe nhấp nháy vui mắt, thu hút người qua đường. Kể từ ngày khu này trở thành phố đi bộ, công việc kinh doanh thức ăn đường phố của ông trở nên thuận lợi hơn, ông cũng có thêm nhiều khách quen hơn. Những ai đã từng thưởng thức qua đồ ăn của ông đều cho rằng món ăn của ông rất ngon, bày biện rất gọn gàng, sạch sẽ, ông Lân lại là người rất chỉn chu, luôn mang bao tay và khẩu trang nên càng yên tâm hơn.
